
Lịch sử - Triết học
Biên niên sử Giới đàn Tăng Việt Nam Thế kỷ XX - Tập A
Bài liên quan
Bài viết khác
-
Đại lễ Phật giáo Việt Nam qua khảo cứu văn bia và kim thạch
Những “tấm đá biết nói” ấy, như cách người xưa từng quan niệm, chính là hình thức lưu giữ bền vững nhất của phật pháp trong dòng chảy lịch sử.
-
Từ Thái Hư đến Tinh Vân với công cuộc canh tân Phật giáo
Từ Đại sư Thái Hư đến Đại sư Tinh Vân, trục tư tưởng của Phật giáo Nhân gian vận hành dựa trên tinh thần nhất quán nội tại: Giá trị tự do. Khái niệm này không chỉ giới hạn ở sự tự do giải thoát mang tính cá thể, mà được mở rộng thành sự giải thoát của toàn cộng đồng xã hội.
-
Bồ tát Quảng Đức: Vị thánh tăng PGVN thời hiện đại
Chỉ có bậc tu hành chứng quả bồ đề, đạt hạnh Bát nhã ba la mật (Trí tuệ đáo bĩ ngạn) của bậc Bồ tát mới có được thần thái như thế. Ngài Thích Quảng Đức chính là bậc Bồ tát hóa thân để hoằng dương đạo Phật trong thời mạt pháp.
-
Tiến trình Ấn hóa và nền tảng Ấn Độ giáo - Phật giáo của văn minh Mã Lai cổ
Vì vậy, việc nhìn nhận các nền tảng Hindu giáo - Phật giáo của văn minh Mã Lai sơ kỳ không phải là một sự khẳng định mang tính cộng đồng hay sắc tộc, mà là một hành động trung thực với lịch sử.
-
Afghanistan - ngã tư văn minh cổ đại, nơi Hy Lạp gặp gỡ Phật giáo
Có lẽ chính điều đó mới phản ánh chân thực nhất lịch sử của Trung Á cổ đại. Đây không phải là câu chuyện về sự lan tỏa của một nền văn minh đơn lẻ, mà là lịch sử của những cuộc gặp gỡ, tiếp biến và sáng tạo văn hóa không ngừng giữa Đông và Tây.
-
Đức Chúa Giê-su trong mối duyên tiếp cận đạo Phật
Trước những chứng cứ đầy tính thuyết phục kể trên, hoàn toàn có khả năng Đức Chúa Giê-su là một phật tử, hay một vị Bồ Tát - một bậc Giác ngộ mang hạnh nguyện từ bi nhằm cứu giúp chúng sinh trên con đường tìm kiếm cảnh giới tâm linh tối thượng.





Bình luận (0)