Mâm lễ cúng gia tiên ngày Tết Trung Thu ngoài những món truyền thống thì bao giờ cũng phải có:
Mâm cỗ chay
Bánh nướng, bánh dẻo, cốm
Hoa quả: chuối, na, hồng, bưởi...
Tất nhiên phải có hương, hoa, đèn, nến.
Nhân dịp ngày Rằm tháng 8 mọi người đều gửi biếu ông, bà, cha, mẹ, người thân, người mà mình mang ơn bánh Trung Thu, cốm, chuối, hồng... đó là những câu chuyện cảm động về quà tặng cuộc sống để tỏ lòng biết ơn quý trọng đối với ơn sinh thành, bậc bề trên.
Tết Trung Thu là một phong tục rất có ý nghĩa. Nó thể hiện ý nghĩa của chăm sóc, của báo hiếu, của biết ơn, của tình thân hữu, của đoàn tụ, và của tình yêu thương. Cần cố gắng duy trì và phát triển ý nghĩa cao đẹp này.
Ảnh minh họa.
Bài văn khấn cúng Rằm tháng 8 theo Văn khấn cổ truyền Việt Nam của NXB Văn hóa Thông tin:
- Con kính lạy Hoàng thiên, Hậu thổ, chư vị tôn thần.
- Con kính lạy ngài Bản cảnh Thành hoàng, ngài Bản xứ Thổ địa, ngài Bản gia Táo quân cùng chư vị tôn thần.
- Con kính lạy Cao tằng tổ khảo, Cao tằng tổ tỷ, thúc bá, đệ huynh, cô di, tỷ muội họ nội họ ngoại.
Tín chủ (chúng) con là... ngụ tại…
Hôm nay là ngày rằm tháng 8, gặp tiết Trung thu, tín chủ chúng con thành tâm sắm lễ, hương hoa trà quả, thắp nén tâm hương dâng lên trước án.
Chúng con kính mời ngài Bản cảnh Thành hoàng Chư vị Đại Vương, ngài Bản xứ Thần linh Thổ địa, ngài Bản gia Táo quân, Ngũ phương, Long mạch, Tài thần. Cúi xin các ngài giáng lâm trước án chứng giám lòng thành thụ hưởng lễ vật.
Chúng con kính mời các cụ Tổ khảo, Tổ tỷ, chư vị hương linh gia tiên nội ngoại…, cúi xin thương xót con cháu linh thiêng hiện về, chứng giám tâm thành, thụ hưởng lễ vật.
Tín chủ con lại kính mời các vị tiền chủ, hậu chủ ngụ tại nhà này, đất này đồng lâm án tiền, đồng lai hâm hưởng. Xin các ngài độ cho chúng con thân cung khang thái, bản mệnh bình an, bốn mùa không hạn ách, tám tiết hưởng vinh quang thịnh vượng.
Chúng con lễ bạc tâm thành, trước án kính lễ, cúi xin được phù hộ độ trì.
Phục duy cẩn cáo!
Tác giả: Thiện MinhTài liệu tham khảo: Văn khấn cổ truyền Việt Nam - NXB Văn hóa Thông tin
Những hình thức này mang giá trị văn hóa - đạo đức - truyền thống, góp phần giữ gìn nền nếp gia đình và xã hội. Tuy nhiên, cần hiểu rằng đó không phải là cốt lõi giải thoát mà đức Phật tuyên thuyết.
Trải qua nhiều thế hệ, đi qua nhiều quốc độ với muôn ngàn kiểu sống và sinh tồn khác nhau. Những lời vàng Phật dạy, dù có chia ra nhiều ngã rẽ khác nhau nhưng cũng đều có chung một vị giải thoát sâu mầu.
Và cũng như con ngựa, nếu được chăm sóc và rèn luyện đúng cách, con người có thể đi đường dài một cách vững vàng. Sự nhàn hạ bền vững chính là trái quả của nếp sống có kỷ luật, có chính niệm và có trí tuệ.
Lấy “Sơ Tâm” làm điểm tựa, ta có thể làm mới mình mỗi ngày, để mỗi bước chân trên hành trình nhân sinh đều là một sự khởi đầu thiện lành, nhẹ nhàng, vững chãi và thấm đượm tuệ giác Phật giáo.
Và vì thế, khi nói với nhau “Thầy đã nhập thất”, chúng con không thấy buồn mà chỉ thấy lòng mình được nhắc nhở dịu dàng rằng giữa nhân gian nhiều chuyển động, tĩnh lặng vẫn luôn là nơi để trở về...
Khép lại những ngày tất bật, cầm trên tay đòn bánh tét Khánh An, nghe kể lại chuyện đêm mưa giữ lửa, bỗng thấy lòng mình bình an lạ thường. Một mùa xuân mới đang về, được dệt nên từ những sợi lạt buộc chặt tình người như thế.
Đi chùa đầu năm, nếu có một lời nguyện, có lẽ đó không nên là lời xin cho mọi thứ suôn sẻ, mà là lời nhắc nhở: trong năm mới này, tôi sẽ sống có trách nhiệm hơn với từng hành động của mình. Tôi sẽ gieo những hạt giống mà tôi mong thấy kết quả trong tương lai.
Giữa mười chữ “T” nhiều xung lực, chữ “Tự” nổi lên như một cách tiếp cận dung hòa: tự tin, tự lực, tự cường, tự chủ. Dưới ánh sáng Phật học, đó chính là tinh thần tự giác - tự độ - không ỷ lại vào ngoại lực.
Cái cảm giác the the của đầu năm mới còn vương và sương vẫn ương bướng chưa chịu rời đi khi mỗi sớm mai thức dậy nhưng phố phường khắp nẻo đã bắt đầu có những ánh nắng chở che.
Bình luận (0)