Mâm lễ cúng gia tiên ngày Tết Trung Thu ngoài những món truyền thống thì bao giờ cũng phải có:
Mâm cỗ chay
Bánh nướng, bánh dẻo, cốm
Hoa quả: chuối, na, hồng, bưởi...
Tất nhiên phải có hương, hoa, đèn, nến.
Nhân dịp ngày Rằm tháng 8 mọi người đều gửi biếu ông, bà, cha, mẹ, người thân, người mà mình mang ơn bánh Trung Thu, cốm, chuối, hồng... đó là những câu chuyện cảm động về quà tặng cuộc sống để tỏ lòng biết ơn quý trọng đối với ơn sinh thành, bậc bề trên.
Tết Trung Thu là một phong tục rất có ý nghĩa. Nó thể hiện ý nghĩa của chăm sóc, của báo hiếu, của biết ơn, của tình thân hữu, của đoàn tụ, và của tình yêu thương. Cần cố gắng duy trì và phát triển ý nghĩa cao đẹp này.
Ảnh minh họa.
Bài văn khấn cúng Rằm tháng 8 theo Văn khấn cổ truyền Việt Nam của NXB Văn hóa Thông tin:
- Con kính lạy Hoàng thiên, Hậu thổ, chư vị tôn thần.
- Con kính lạy ngài Bản cảnh Thành hoàng, ngài Bản xứ Thổ địa, ngài Bản gia Táo quân cùng chư vị tôn thần.
- Con kính lạy Cao tằng tổ khảo, Cao tằng tổ tỷ, thúc bá, đệ huynh, cô di, tỷ muội họ nội họ ngoại.
Tín chủ (chúng) con là... ngụ tại…
Hôm nay là ngày rằm tháng 8, gặp tiết Trung thu, tín chủ chúng con thành tâm sắm lễ, hương hoa trà quả, thắp nén tâm hương dâng lên trước án.
Chúng con kính mời ngài Bản cảnh Thành hoàng Chư vị Đại Vương, ngài Bản xứ Thần linh Thổ địa, ngài Bản gia Táo quân, Ngũ phương, Long mạch, Tài thần. Cúi xin các ngài giáng lâm trước án chứng giám lòng thành thụ hưởng lễ vật.
Chúng con kính mời các cụ Tổ khảo, Tổ tỷ, chư vị hương linh gia tiên nội ngoại…, cúi xin thương xót con cháu linh thiêng hiện về, chứng giám tâm thành, thụ hưởng lễ vật.
Tín chủ con lại kính mời các vị tiền chủ, hậu chủ ngụ tại nhà này, đất này đồng lâm án tiền, đồng lai hâm hưởng. Xin các ngài độ cho chúng con thân cung khang thái, bản mệnh bình an, bốn mùa không hạn ách, tám tiết hưởng vinh quang thịnh vượng.
Chúng con lễ bạc tâm thành, trước án kính lễ, cúi xin được phù hộ độ trì.
Phục duy cẩn cáo!
Tác giả: Thiện MinhTài liệu tham khảo: Văn khấn cổ truyền Việt Nam - NXB Văn hóa Thông tin
Xã hội trong tinh thần Phật giáo không tồn tại nhờ sự từ bỏ kinh tế hoặc bài trừ cực đoan điều gì, mà nhờ sự nương tựa cân bằng giữa mọi hình thái trong xã hội, giữa đời sống kinh tế của cư sĩ và đời sống tu đạo của tu sĩ.
Phái này, vào khoảng thế kỷ 9, còn phân ra một phái nhỏ nữa, là phái Pamsukūlika (pamsukūla: phấn tảo y), do những vị tăng muốn khôi phục nếp sống xưa kia của tăng đoàn, ít nhất là với pháp đầu-đà (dhutanga) về việc mặc y phấn tảo.
Bố thí Ba-la-mật trong kinh Kim Cang là pháp môn chuyển hóa phước đức thành trí tuệ Bát- nhã. Trên nền tảng vô trụ, phá tướng và Trung đạo, bố thí trở thành một tiến trình tu tập hướng đến giải thoát.
Mái chùa không chỉ chở che từng người con đất Việt, từng gia đình Việt, mà còn nâng đỡ những giá trị sâu xa hơn: giá trị của văn hóa, của đạo lý, của hồn dân tộc Việt Nam.
Trong đạo Phật, nhẫn nhục là đức hạnh, nhưng nhẫn nhục không đồng nghĩa với dung túng cho sự sai trái. Khi danh dự cá nhân bị hủy hoại và sự thật bị bóp méo, việc lên tiếng một cách ôn hòa, có lý lẽ và đúng pháp luật là điều chính đáng.
Khi bên trong đủ đầy hơn, con người sẽ bớt đòi hỏi tình yêu phải lấp đầy tất cả. Lúc ấy, họ có thể yêu mà không lệ thuộc, gắn bó mà không chiếm hữu, đi cùng ai đó mà vẫn không đánh mất chính mình.
Đạo Phật vốn từ bi hỷ xả, nên mới chủ trương “quay đầu là bờ”, “bỏ đao thành Phật”. Nhưng điều đó không có nghĩa là dung túng cho cái xấu ác trà trộn làm nhiễu động, cáu bẩn chốn thiền môn.
Bình luận (0)