Tượng Đại Phật Kamakura đã lặng lẽ phơi mình trước gió mưa suốt nhiều thế kỷ, an nhiên trấn tọa nơi cố đô xưa.
Qua ống kính của nhiếp ảnh gia Harada Hiroshi, hình ảnh pho tượng thay đổi theo từng mùa, từng khoảnh khắc trong năm, gợi mở một vẻ đẹp trầm mặc mà sống động.
Vượt qua nghịch cảnh của thời gian
Giữa rất nhiều tượng Phật tại Kamakura, pho tượng đồng A Di Đà Như Lai (Amitābha) ngồi thiền tại chùa Kōtokuin là tác phẩm duy nhất được công nhận là Quốc bảo của Nhật Bản. Thường được gọi thân mật là Đại Phật Kamakura (Kamakura Daibutsu), pho tượng là biểu tượng của cố đô này và là điểm chiêm bái quan trọng đối với phật tử cũng như du khách.
Tượng cao 13,35 mét, nặng khoảng 121 tấn, được đúc bằng đồng mạ vàng. Đây là một trong hai pho Đại Phật bằng đồng nổi tiếng nhất Nhật Bản, cùng với Đại Phật Nara tại chùa Tōdai-ji.
Nếu như Đại Phật Nara được tôn trí trong chính điện, thì Đại Phật Kamakura lại ngự ngoài trời. Khi pho tượng được hoàn thành vào giữa thế kỷ XIII, một tòa điện đã được dựng lên để bảo vệ. Tuy nhiên, công trình này bị phá hủy bởi bão tố và động đất trong các thế kỷ XIV-XV và không bao giờ được tái thiết.
Những khối đá lớn xung quanh khuôn viên, nơi du khách ngày nay thường ngồi nghỉ - chính là nền móng còn lại của tòa điện xưa.
Vào thời điểm đúc tượng, chưa có các phương tiện cơ giới hạng nặng, nên kỹ thuật tạo nên một pho tượng khổng lồ như vậy từng là điều bí ẩn trong thời gian dài. Các cuộc khai quật gần đây cho thấy pho tượng được đúc theo bảy giai đoạn, bắt đầu từ phần chân lên trên. Mỗi phần hoàn thành đều được phủ đất để làm nguội và định hình trước khi tiếp tục phần tiếp theo.
Pho tượng rỗng bên trong và du khách có thể bước vào từ phía chân tượng. Bên trong, các đường nối từ quá trình đúc vẫn còn thấy rõ. Những ô cửa phía sau được cho là dùng để đưa đất và dụng cụ ra ngoài sau khi hoàn tất việc đúc.
Ban đầu, toàn bộ tượng được phủ lá vàng, nhưng lớp vàng dần phai mòn theo thời gian do tác động của mưa nắng. Lớp đồng nay đã lên màu cổ kính, song vẫn còn một vệt vàng mảnh nơi tai phải của tượng như một dấu ấn nhắc nhớ về vẻ huy hoàng thuở ban đầu.
Vẻ đẹp tráng lệ giữa thiên nhiên
Dù đã mất đi ánh vàng rực rỡ, Đại Phật Kamakura vẫn tỏa sáng theo cách riêng khi hòa mình cùng thiên nhiên bốn mùa.
Mùa Xuân, hoa anh đào nở rộ như những đóa cúng dường thanh khiết. Mùa Hạ, sắc xanh tươi non cùng hoa tử vi khoe sắc. Mùa Thu, lá ngân hạnh vàng rực và lá phong đỏ thắm tạo nên khung cảnh như một pháp hội của đất trời.
Diện mạo của tượng cũng thay đổi theo thời tiết. Dưới bầu trời xanh biếc, hình ảnh Đại Phật hiện lên trang nghiêm mà sáng rõ. Trong những cơn mưa nhẹ, tượng toát lên vẻ tĩnh lặng, cô tịch đầy uy nghi. Tuyết hiếm khi rơi ở Kamakura, nhưng khi được phủ lớp trắng tinh khôi, pho tượng hiện diện với vẻ trang trọng, trầm hùng.
Ánh sáng trong ngày cũng tạo nên những sắc thái khác biệt. Buổi chiều, khi nắng nghiêng chiếu lên gương mặt tượng, má phải ánh lên chút sắc vàng còn sót lại từ lớp thếp xưa. Vào mùa Đông, khi ngày ngắn lại, du khách có thể chiêm ngưỡng Đại Phật được thắp sáng giữa bầu trời chạng vạng trong khoảnh khắc ngắn ngủi trước giờ đóng cổng, một hình ảnh vừa linh thiêng vừa thi vị.
Tác giả: Harada Hiroshi/Chuyển ngữ và biên tập: Hoa Mạn
Nguồn: nippon.com






Bình luận (0)