Mùa bồ đề thay lá - Gió reo màu lá xanh non / Chồi tơ nẩy lộc thiền môn tâm thành / Bồ đề cành lá long lanh...
Mùa bồ đề thay lá - Gió reo màu lá xanh non/Chồi tơ nẩy lộc thiền môn tâm thành/Bồ đề cành lá long lanh/Tàng cây giác ngộ phước lành bay xa.
Một ngày nắng mới vừa lên
Nghe hồi chuông sớm bồng bềnh ngân xa
Bồ đề rụng lá đêm qua
Đạo tràng thơm mãi nhành hoa dịu dàng.
Khi cây trút hết lá vàng
Hiện trên gân lá Phật đang tọa thiền
Nghe lòng tự tại an nhiên
Sân si buông bỏ ưu phiền trôi xuôi.
Trước sân chim hót đầu hồi
Mái chùa tĩnh lặng xanh ngời rêu phong
Một làn mưa bụi đầu đông
Đường quê chân đất còn nồng rạ rơm.
Gió reo màu lá xanh non
Chồi tơ nẩy lộc thiền môn tâm thành
Bồ đề cành lá long lanh
Tàng cây giác ngộ phước lành bay xa.
Tác giả: Nguyễn An Bình - Hội Viên Hội Nhà Văn Thành phố Hồ Chí Minh
Trong tâm thức của người dân xứ Ấn, dòng lịch sử chứng kiến người Hy Lạp mở lòng tiếp nhận triết lý Phật giáo - một ánh đạo vàng bừng sáng tinh thần từ bi, trí tuệ, tự do và bình đẳng - là một niềm kiêu hãnh khôn nguôi.
Tạp chí Nghiên cứu Phật học là ấn phẩm chuyên ngành giới thiệu các công trình nghiên cứu về Phật học, triết học, lịch sử, văn hóa và giáo dục Phật giáo.
Gia đình sẽ luôn là nơi trang nghiêm nhất để gìn giữ ngọn lửa văn hóa tâm linh, bảo tồn trọn vẹn nét đẹp dân phong quốc tục mà tổ tiên ngàn đời đã chắt chiu, gìn giữ và truyền lại cho hậu thế.
Tựu trung lại, những di sản từ thời kỳ Ấn Độ giáo - Phật giáo không hề mất đi mà vẫn hiện hữu sống động, định hình sâu sắc diện mạo của đất nước Indonesia hiện đại.
Gia đình sẽ luôn là nơi trang nghiêm nhất để gìn giữ ngọn lửa văn hóa tâm linh, bảo tồn trọn vẹn nét đẹp dân phong quốc tục mà tổ tiên ngàn đời đã chắt chiu, gìn giữ và truyền lại cho hậu thế.
Trong dòng chảy ấy, những giá trị tốt đẹp của Phật giáo vẫn tiếp tục đồng hành cùng mỗi gia đình Việt Nam trên con đường xây dựng hạnh phúc, nhân văn và phát triển bền vững.
Potala không chỉ thuộc về Tây Tạng, mà thuộc về toàn thể nhân loại như một bài học lớn về việc làm thế nào để xây dựng một thế giới không chỉ bằng gạch đá, mà bằng niềm tin và tình thương.
Để rồi khi nhìn lại cuộc đời, ta không tiếc nuối vì đã sống hoài sống phí; và khi vô thường đến, tâm vẫn an nhiên như người khách lữ hành đã chuẩn bị đầy đủ cho chuyến đi xa.
Bình luận (0)