Mùa bồ đề thay lá - Gió reo màu lá xanh non / Chồi tơ nẩy lộc thiền môn tâm thành / Bồ đề cành lá long lanh...
Mùa bồ đề thay lá - Gió reo màu lá xanh non/Chồi tơ nẩy lộc thiền môn tâm thành/Bồ đề cành lá long lanh/Tàng cây giác ngộ phước lành bay xa.
Một ngày nắng mới vừa lên
Nghe hồi chuông sớm bồng bềnh ngân xa
Bồ đề rụng lá đêm qua
Đạo tràng thơm mãi nhành hoa dịu dàng.
Khi cây trút hết lá vàng
Hiện trên gân lá Phật đang tọa thiền
Nghe lòng tự tại an nhiên
Sân si buông bỏ ưu phiền trôi xuôi.
Trước sân chim hót đầu hồi
Mái chùa tĩnh lặng xanh ngời rêu phong
Một làn mưa bụi đầu đông
Đường quê chân đất còn nồng rạ rơm.
Gió reo màu lá xanh non
Chồi tơ nẩy lộc thiền môn tâm thành
Bồ đề cành lá long lanh
Tàng cây giác ngộ phước lành bay xa.
Tác giả: Nguyễn An Bình - Hội Viên Hội Nhà Văn Thành phố Hồ Chí Minh
Cá nhân tôi cho rằng điều tốt nhất là khởi tâm nguyện chân thành vì sự giác ngộ của tất cả chúng sinh và vì sự gìn giữ, phát triển của Chính pháp. Ngoài ra, tôi không thấy phật tử hay các nhà lãnh đạo Phật giáo có thể làm được nhiều hơn.
Khóa hư lục không chỉ có giá trị về mặt tôn giáo, chứa đựng tinh hoa văn hóa, lịch sử và tư tưởng triết học thời Trần; hơn hết, nét đặc sắc trong tư tưởng thiền học, các phương pháp thực hành để đạt đến sự giải thoát trong hiện đời mới là điều trọng yếu mà vua Trần Thái Tông muốn gửi gắm.
Nếu con người tiếp tục bị mắc kẹt trong những niềm tin tuyệt đối và thù hận, thì viễn cảnh tương lai có thể không phải là “hai quốc gia cho hai dân tộc”, mà là không có quốc gia nào còn tồn tại an toàn cho bất kỳ ai.
Bởi lẽ, khi hồn lễ hội còn, thì mạch nguồn văn hóa còn chảy; khi lòng dân vững, thì nền tảng phát triển của đất nước luôn bền chắc trong mọi hoàn cảnh.
Ấn bản Kim Cang Kinh Chú Giải này không chỉ là một tạo tác tôn giáo mà còn là một di sản văn hóa, minh chứng cho trình độ khắc in điêu luyện của nghệ nhân Thuận Hóa và sự hộ trì phật pháp mạnh mẽ của giới trí thức, quan lại triều Nguyễn đầu thế kỷ XX.
Ở đó, đường nét trở thành lời nguyện. Trong sự giản lược, ta chạm đến hiện diện. Trong từng nét bút, ta nhận ra dấu vết của hành trình tu tập kéo dài qua thiên niên kỷ, được kết tinh qua trái tim của một con người.
Nhưng cốt lõi chung quan niệm thiên nhiên trong tư tưởng Phật giáo và Đạo giáo đều thống nhất với nhau ở quan điểm coi trọng thiên nhiên, đề cao xu hướng hòa vào thiên nhiên.
Nghi thức này không chỉ là để "xem bói" hay cầu may, mà cốt yếu là để con người tĩnh tâm, nhìn lại mình, và hướng thiện – đúng như tinh thần từ bi và trí tuệ của đạo Phật đã thấm nhuần trong dòng máu người Khmer từ bao đời nay.
Bình luận (0)