Giữa tháng Giêng, tháng đầu năm 2026, sắc Xuân đang về thật đẹp. Làng quê nơi chùa Giác Viên toạ lạc yên bình được bao quanh bởi các dòng kênh dập dờn lục bình, tiếng máy trục bừa vọng lại và những cánh đồng hoặc trổ mạ non hay đang chờ gieo hạt cho vụ lúa mới. Nơi đó từng có tên Phong Thạnh Đông, hay thuộc phường Láng Tròn của Bạc Liêu cũ.
Qua chiếc cầu cong, giảng đường nơi đang tổ chức khoá tu kín màu áo lam. Đại đức Thích Đồng Tâm, giáo thọ trường Trung cấp Phật học Bạc Liêu đang giảng chủ đề “Tâm biết ơn”. Thầy nói về thời khắc mùa Xuân, hạnh phúc trong hiện tại bởi sự buông xả, tha thứ, hoan hỷ. Về những gì ta đang có, gia đình, sức khoẻ, may mắn khi có duyên nghe pháp… Thỉnh thoảng trong thời pháp, Thầy dừng lại và hỏi: Quý vị có hạnh phúc không? Và tiếng “hạnh phúc” đồng thanh vang lên tạo năng lượng cho giảng đường, thấm nhập đến từng phật tử.

Thời pháp thiết thực, chạm đến đời sống hiện tại, giúp đại chúng nhận ra những gì mình có và nhận chân hạnh phúc đơn sơ chứ không mong cầu xa vời. Hạnh phúc trong hiện tại, hạnh phúc trần gian, trân quý cái mình có... là nội dung Thầy giáo thọ nhấn mạnh. Trước khi nói đến vãng sinh và các vấn đề tu học có tính chất kinh điển, cần nói về hiện thực, hiện tại, hạnh phúc trong đời thường.

Giá trị thời pháp trong ngày chấp chới vào Xuân được hiển thị qua nét mặt hoan hỷ của đại chúng, trang nghiêm nơi từng phật tử tham dự khóa tu.
Ngày Xuân, Tết Nguyên đán cận kề, đất trời mang khí sắc của sự nảy nở, phát triển trong từng mầm mạ non hay tiếng chim hót cạnh giảng đường, ở nét mặt trẻ thơ... Lời pháp thấm nhuần hoà quyện với sinh khí ấy, tạo nên sức âm vang của ngày mới đón Xuân về.
Và đó là hạnh phúc.
Bài và ảnh: Nguyễn Thành Công
Hình tác giả ghi nhận tại Chùa Giác Viên, Bạc Liêu cũ (nay thuộc Cà Mau).






Bình luận (0)