Sợi tóc không tên của mẹ
Con viết lên mình lặng lẽ thương yêu
Hoa râm điểm hạt sương chiều
Nắng mưa đã thấm dặm đều da nâu.
Sợi tóc không biết cạn sâu
Chỉ lòng con biết quặn đau một mình
Đếm từng sợi nắng nghiêng in
Dõi theo bóng mẹ lặng thinh qua cầu.
Bao giờ lúa trổ đồng sâu
Bao giờ khói bếp bay cao mẹ cười
Con về học chữ trăm nơi
Chữ nào đẹp nhất bằng lời ru con…
Tác giả: Mộc Yên Tử






Bình luận (0)