Bao giờ tóc mẹ xanh xưa / Cho lòng tôi ngọt hạt mưa đầu đời / Ơi bà mẹ Huế của tôi / Xanh trong đôi mắt ấm lời yêu thương.
Bao giờ tóc mẹ xanh xưa/Cho lòng tôi ngọt hạt mưa đầu đời/Ơi bà mẹ Huế của tôi/Xanh trong đôi mắt ấm lời yêu thương.
Tóc xanh từ thuở xuân thì
Dài theo năm tháng đến khi lấy chồng
Mưa dầm nắng quái ra đồng
Búi cao sau gáy bềnh bồng như mây.
Dại khờ tôi nghịch tóc bay
Mẹ đem thả dưới tre gầy ngoài hiên
không tiếng than phiền
Những hôm đứt bữa nỗi niềm vì đâu.
Đất cam dâng cạn mỡ màu
Lúa thành hạt gạo thơm hồng đào
Vì tôi mẹ sớm dãi dầu
Nắng mưa cái vạc đêm thâu rạc rào
Tuổi thơ qua những hư hao
Tôi đi từ mảnh ruộng sâu quê nhà
Tiễn tôi ra tận bến đò
Một ngày gió lớn ngẩn ngơ nát lòng.
Hương nhu còn thoảng bến sông
Đò xa tóc nhớ đứng trông khuất tầm
Thời gian từ bỏ thanh xuân
Tôi thương dáng mẹ lặng thầm trong mưa.
Bao giờ tóc mẹ xanh xưa
Cho lòng tôi ngọt hạt mưa đầu đời
Ơi bà mẹ Huế của tôi
Xanh trong đôi mắt ấm lời yêu thương.
Tác giả: Nguyễn An BìnhHội viên Hội Nhà Văn Tp.HCM
Mười ba năm qua, dịch giả Jigme (Lê Đức Trung) đến với Phật giáo bằng con đường nghiên cứu ý nghĩa biểu tượng trong nghệ thuật thangka, rồi từng bước dung hợp nét nghiêm cẩn của dòng tranh này vào sắc thâm trầm của sơn mài Việt.
Sự khắc họa đậm nét nỗi đớn đau và hình hài ghê gớm của loài cô hồn, ngạ quỷ trong các bức họa nghi thức Thí pháp vị Cam lồ lại biểu trưng cho sự thăng hoa tới cõi Niết bàn cao quý, nơi vắng bặt bất kỳ nỗi sợ hãi và khổ đau nào.
Ở giữa hai bờ thời gian ấy là Hà Tiên, vùng đất vẫn âm thầm gìn giữ hạt giống từ bi, trí tuệ và lòng tri ân sâu sắc mà tổ tiên đã gieo xuống từ những ngày đầu mở cõi.
Một đời người có thể mang nhiều tên gọi, đi qua nhiều mái nhà và đảm nhận nhiều vai trò. Nhưng giữa mọi đổi thay, tiếng gọi “Mẹ Cha” vẫn là tiếng gọi đưa ta trở về cội nguồn...
Chữ Vạn trong Phật giáo là một trường hợp cho thấy một biểu tượng có thể tồn tại qua lịch sử, ngôn ngữ và văn hóa mà không nhất thiết chỉ có một hình thức biểu đạt duy nhất.
Giữa Mukaebi thắp lên để đón và Okuribi cháy sáng trong giờ tiễn biệt, khoảng cách giữa quá khứ và hiện tại dường như được thu ngắn lại. Người đã khuất được nhớ đến, người đang sống được đoàn tụ và thế hệ trẻ được trao lại ký ức để tiếp tục gìn giữ.
Mười ba năm qua, dịch giả Jigme (Lê Đức Trung) đến với Phật giáo bằng con đường nghiên cứu ý nghĩa biểu tượng trong nghệ thuật thangka, rồi từng bước dung hợp nét nghiêm cẩn của dòng tranh này vào sắc thâm trầm của sơn mài Việt.
Sự khắc họa đậm nét nỗi đớn đau và hình hài ghê gớm của loài cô hồn, ngạ quỷ trong các bức họa nghi thức Thí pháp vị Cam lồ lại biểu trưng cho sự thăng hoa tới cõi Niết bàn cao quý, nơi vắng bặt bất kỳ nỗi sợ hãi và khổ đau nào.
Bình luận (0)