Bao giờ tóc mẹ xanh xưa / Cho lòng tôi ngọt hạt mưa đầu đời / Ơi bà mẹ Huế của tôi / Xanh trong đôi mắt ấm lời yêu thương.
Bao giờ tóc mẹ xanh xưa/Cho lòng tôi ngọt hạt mưa đầu đời/Ơi bà mẹ Huế của tôi/Xanh trong đôi mắt ấm lời yêu thương.
Tóc xanh từ thuở xuân thì
Dài theo năm tháng đến khi lấy chồng
Mưa dầm nắng quái ra đồng
Búi cao sau gáy bềnh bồng như mây.
Dại khờ tôi nghịch tóc bay
Mẹ đem thả dưới tre gầy ngoài hiên
không tiếng than phiền
Những hôm đứt bữa nỗi niềm vì đâu.
Đất cam dâng cạn mỡ màu
Lúa thành hạt gạo thơm hồng đào
Vì tôi mẹ sớm dãi dầu
Nắng mưa cái vạc đêm thâu rạc rào
Tuổi thơ qua những hư hao
Tôi đi từ mảnh ruộng sâu quê nhà
Tiễn tôi ra tận bến đò
Một ngày gió lớn ngẩn ngơ nát lòng.
Hương nhu còn thoảng bến sông
Đò xa tóc nhớ đứng trông khuất tầm
Thời gian từ bỏ thanh xuân
Tôi thương dáng mẹ lặng thầm trong mưa.
Bao giờ tóc mẹ xanh xưa
Cho lòng tôi ngọt hạt mưa đầu đời
Ơi bà mẹ Huế của tôi
Xanh trong đôi mắt ấm lời yêu thương.
Tác giả: Nguyễn An BìnhHội viên Hội Nhà Văn Tp.HCM
Từ tro tàn, sự tái sinh đã diễn ra. Vùng đất từng vang lên “tiếng rống sư tử” của chính pháp vẫn tiếp tục, âm thầm nhưng bền bỉ ngân vang giáo pháp cho đến ngày nay.
Đại lễ Phật đản không chỉ là sự kiện văn hóa - tôn giáo lớn của tăng ni, phật tử mà còn là dịp lan tỏa thông điệp nhân văn, hòa hợp và tôn trọng tự do tín ngưỡng, tôn giáo ở Việt Nam.
Việc thấu suốt giáo lý vô ngã qua bài kinh này giúp chúng ta phá vỡ ngã chấp sai lầm, biết sống xả ly, vị tha, đồng thời thiết lập đời sống an nhiên, tự tại giữa một thế giới đầy biến động, vô thường.
Cũng như những người vào rừng cốt yếu là đi tìm lõi cây mang về, là bản chất thực của đời sống phạm hạnh, còn tu hình thức nhưng người vào rừng sâu tìm cành là, vỏ cây, giác cây đem về, không thấy được giá trị cốt lõi của thân cây.
Tôi còn nhận ra trong những trang văn đọng lắng, tự ngân từ trái tim người đàn bà đa đoan ấy, có sự an nhiên rơi thoảng trong tiếng kinh siêu độ, trắng tinh khôi màu miên hương.
Có những vết thương nhìn thấy được/Có nỗi đau giấu kín trong lòng/Một viên thuốc làm nguôi phần xác/Một hồi chuông giữ ấm phần hồn/Bỗng vụt hiện vòng tròn bất tử/Khi dâng hương xin tỏ lòng thành/Trước vong linh các anh hùng liệt sĩ...
Đất trời rạng rỡ đẹp tươi / Nhờ công ơn Bác một đời gian lao / Ơn Người to lớn biết bao / Bắc Nam sum họp hân hoan một nhà. / Dù nay Bác đã đi xa / Lời Người còn đó chan hòa niềm tin / Việt Nam ngời sáng vươn lên / Chung tay dựng nước vững bền mai sau.
Trải qua 300 năm tồn tại và biến đổi, chùa Liên Phái hiện diện đó như lưu giữ những giá trị từ lịch sử, kiến trúc đến tư tưởng, dẫu trải qua nhiều thăng trầm vẫn không ngừng được truyền đăng tục diệm, kế thừa và phát triển trong dòng chảy của Phật giáo dân tộc.
Bình luận (0)