Bao giờ tóc mẹ xanh xưa / Cho lòng tôi ngọt hạt mưa đầu đời / Ơi bà mẹ Huế của tôi / Xanh trong đôi mắt ấm lời yêu thương.
Bao giờ tóc mẹ xanh xưa/Cho lòng tôi ngọt hạt mưa đầu đời/Ơi bà mẹ Huế của tôi/Xanh trong đôi mắt ấm lời yêu thương.
Tóc xanh từ thuở xuân thì
Dài theo năm tháng đến khi lấy chồng
Mưa dầm nắng quái ra đồng
Búi cao sau gáy bềnh bồng như mây.
Dại khờ tôi nghịch tóc bay
Mẹ đem thả dưới tre gầy ngoài hiên
không tiếng than phiền
Những hôm đứt bữa nỗi niềm vì đâu.
Đất cam dâng cạn mỡ màu
Lúa thành hạt gạo thơm hồng đào
Vì tôi mẹ sớm dãi dầu
Nắng mưa cái vạc đêm thâu rạc rào
Tuổi thơ qua những hư hao
Tôi đi từ mảnh ruộng sâu quê nhà
Tiễn tôi ra tận bến đò
Một ngày gió lớn ngẩn ngơ nát lòng.
Hương nhu còn thoảng bến sông
Đò xa tóc nhớ đứng trông khuất tầm
Thời gian từ bỏ thanh xuân
Tôi thương dáng mẹ lặng thầm trong mưa.
Bao giờ tóc mẹ xanh xưa
Cho lòng tôi ngọt hạt mưa đầu đời
Ơi bà mẹ Huế của tôi
Xanh trong đôi mắt ấm lời yêu thương.
Tác giả: Nguyễn An BìnhHội viên Hội Nhà Văn Tp.HCM
Như vậy Sa-môn hạnh là sự toát lên từ tâm và thân của một hành giả tu tập đúng pháp của Phật chứ không hề dùng các lối khổ hành nhằm tô điểm cho cái tôi của mình.
Suốt đời chuyên niệm danh hiệu Phật là trách nhiệm của hành giả. Còn việc vãng sinh lúc lâm chung là trách nhiệm của Đức Phật A Di Đà. Vì vậy, không cần lo lắng hay bận tâm về trạng thái của mình vào lúc chết. Thật sự, không cần thiết phải lo lắng.
Khi đó, cư sĩ không chỉ là người ủng hộ thụ động, mà là chủ thể có tri thức, có trách nhiệm và có năng lực đồng hành cùng Tăng đoàn trong việc gìn giữ và phát huy giá trị Phật giáo giữa đời sống hiện đại.
Ở tầng sâu hơn, “đồng sàng dị mộng” cũng là lời nhắc về nhu cầu hướng tới “đồng kiến” - không phải là sự đồng nhất tuyệt đối, mà là nền tảng nhận thức đủ rộng để các khác biệt có thể cùng tồn tại.
Miệng niệm A Mi Đà/Tay lần chuỗi hạt dài/Ngước nhìn tướng Phật đẹp/Nơi trang nghiêm Phật đài. Ta uống ly nước đậu/Ta tụng Hoa Nghiêm kinh/Ta xem báo Phật học/Ta thấy đời yên bình.
Giáo dục không chỉ là truyền đạt tri thức, mà là quá trình nuôi dưỡng nhân cách. Một nền giáo dục tốt phải giúp con người biết hiếu kính, biết tri ân, biết tự trọng và biết gắn mình với lợi ích chung.
Phật giáo Việt Nam sở hữu một hệ thống giá trị thẩm mỹ phong phú, được cất giữ trong ba trụ cột: Phạm trù tinh thần, thiết chế và quan hệ của Phật giáo.
Bởi lẽ, khi hồn lễ hội còn, thì mạch nguồn văn hóa còn chảy; khi lòng dân vững, thì nền tảng phát triển của đất nước luôn bền chắc trong mọi hoàn cảnh.
Ấn bản Kim Cang Kinh Chú Giải này không chỉ là một tạo tác tôn giáo mà còn là một di sản văn hóa, minh chứng cho trình độ khắc in điêu luyện của nghệ nhân Thuận Hóa và sự hộ trì phật pháp mạnh mẽ của giới trí thức, quan lại triều Nguyễn đầu thế kỷ XX.
Bình luận (0)