Bao giờ tóc mẹ xanh xưa / Cho lòng tôi ngọt hạt mưa đầu đời / Ơi bà mẹ Huế của tôi / Xanh trong đôi mắt ấm lời yêu thương.
Bao giờ tóc mẹ xanh xưa/Cho lòng tôi ngọt hạt mưa đầu đời/Ơi bà mẹ Huế của tôi/Xanh trong đôi mắt ấm lời yêu thương.
Tóc xanh từ thuở xuân thì
Dài theo năm tháng đến khi lấy chồng
Mưa dầm nắng quái ra đồng
Búi cao sau gáy bềnh bồng như mây.
Dại khờ tôi nghịch tóc bay
Mẹ đem thả dưới tre gầy ngoài hiên
không tiếng than phiền
Những hôm đứt bữa nỗi niềm vì đâu.
Đất cam dâng cạn mỡ màu
Lúa thành hạt gạo thơm hồng đào
Vì tôi mẹ sớm dãi dầu
Nắng mưa cái vạc đêm thâu rạc rào
Tuổi thơ qua những hư hao
Tôi đi từ mảnh ruộng sâu quê nhà
Tiễn tôi ra tận bến đò
Một ngày gió lớn ngẩn ngơ nát lòng.
Hương nhu còn thoảng bến sông
Đò xa tóc nhớ đứng trông khuất tầm
Thời gian từ bỏ thanh xuân
Tôi thương dáng mẹ lặng thầm trong mưa.
Bao giờ tóc mẹ xanh xưa
Cho lòng tôi ngọt hạt mưa đầu đời
Ơi bà mẹ Huế của tôi
Xanh trong đôi mắt ấm lời yêu thương.
Tác giả: Nguyễn An BìnhHội viên Hội Nhà Văn Tp.HCM
Robin Coningham, người luôn ý thức về sự nhạy cảm của cộng đồng Phật giáo, cho biết ông hoàn toàn đồng tình với việc để bảo tháp được yên nghỉ. Ông nói: “Có những câu hỏi mà khoa học không thể và có lẽ cũng không nên trả lời”.
Bộ Luận Kinh Hoa Nghiêm Đại Phương Quảng Phật được giảng giải bởi Hòa thượng Tuyên Hóa, Việt dịch Tỳ Kheo Thích Minh Định, gồm có 25 quyển. Bài viết này là những ý chính, cô đọng nhất của quyển 23
Đây là phần giáo lý cao siêu nhất, chỉ có thể nhận hiểu bằng sự tu tập hành trì để trực nhận chứ không phải thông qua sự suy diễn lý luận như đối với các học thuyết thế gian thông thường.
Quá trình tụng ca đòi hỏi sự tập trung cao độ vào âm thanh, kinh văn và nhịp điệu. Điều này giúp nâng cao khả năng tập trung, giảm thiểu tạp niệm và tăng cường nhận thức trong hiện tại...
Ba thế hệ, ba cách diễn đạt khác nhau nhưng cùng gặp nhau ở điểm chung, đó là tình yêu dành cho vùng đất này và niềm tin rằng thiên nhiên, văn hóa và tâm linh có thể cùng tồn tại trong sự hài hòa.
Từ góc độ thực tiễn, bài viết đặt cơ sở áp dụng Lục hòa Tăng trong tổ chức xã hội, giáo dục Phật học và phê bình văn học, thúc đẩy bản sắc Á Đông toàn cầu hóa.
Chỉ với bốn câu thơ mộc mạc, bài kệ không hướng con người đến sự trốn tránh thực tại, mà dạy chúng ta cách sống trọn vẹn, tỉnh thức và tìm thấy "vàng ngọc" ngay trong chính ngôi nhà tâm hồn của mình.
Mặc cho sóng gió muôn nơi. Tâm ta như nước, thảnh thơi mây ngàn. Hoa vàng vẫn nở bên hiên. Trần gian một giấc, muộn phiền hóa không. Thuyền từ dạo bước thong dong. Lối về thanh tịnh, sạch lòng lợi danh.
Bình luận (0)