Bỏ lại sau lưng vạn dặm trần, 
Yên Tử mây mờ che dấu chân.
Hoàng bào thuở ấy thành mây trắng,
Trúc Lâm một dải ngát hương xuân.
 
Thuở trước vung gươm dẹp giặc Nguyên, 
Bạch Đằng sóng cuộn khí hùng thiêng.
Nay đem kiếm báu rèn tâm ấn, 
Ngai vàng nhường lại, khoác y thiền.
Sông Bạch Đằng. Ảnh sưu tầm
Sông Bạch Đằng nằm ở vị trí giữa Quảng Ninh và Hải Phòng. Ảnh sưu tầm
Am tháp mờ sương, đá dựng thành, 
Đêm nghe vượn hót, suối reo quanh.
Sách nến rèm thưa, bừng tuệ giác
Thân gầy gieo hạt đạo nhân lành.
 
Đá rêu vách núi gieo lời ngọc,
"Của báu trong nhà" (1) chớ hỏi ai.
Đói đến thì ăn, mệt ngủ thẳng, 
Trách chi thế sự tỉnh hay say? 
Núi Yên Tử (Quảng Ninh). Ảnh sưu tầm
Núi Yên Tử (Quảng Ninh). Ảnh sưu tầm
Chẳng tìm Tây Trúc cõi xa xôi, 
Phật tại lòng ta, Phật ở đời.
Giữ vẹn chính tâm từng hơi thở,
Trần gian cũng hóa đóa sen tươi.
 
Chuông chùa vang vọng tan niềm tục,
"Đối cảnh vô tâm"(2) nhẹ gót sầu.
Chẳng cần lánh đời tìm Phật độ,
Tùy duyên an lạc tự nơi đầu.
 
Hồn nước nghìn năm ngời tuệ sáng, 
Sống giữa hồng trần, tâm sáng trong.
Mặc cho thế sự đầy giông bão, 
Một đóa sen ngời, ngát cõi lòng.
 
***
Chú thích
(1) "Của báu trong nhà đừng tìm nữa" (Gia trung hữu bảo hưu tầm mịch): Câu thơ thứ 3 trong bài thi kệ "Cư trần lạc đạo" bốn câu của Phật hoàng Trần Nhân Tông.
(2) "Đối cảnh vô tâm mạc vấn Thiền" (Thấy cảnh vô tâm chẳng hỏi Thiền): Câu 4 trong bài thi kệ "Cư trần lạc đạo" của Phật hoàng.

***
Tác giả: Đặng Việt Thủy