Khi chưa có hạnh phúc nội tâm, ta luôn cần thêm cái gì đó như tiền, tình cảm, sự công nhận, thành tựu. Nhưng khi có hạnh phúc chính định, ta bắt đầu thấy rất rõ, chỉ cần ngồi yên, thở, thư giãn, buông thư và biết rõ thân tâm này, là ta có bình an - có hạnh phúc nội tâm.
Một hơi thở sâu cũng là hạnh phúc. Một bước chân chính niệm cũng là hạnh phúc.
Không phải vì đời sống hoàn hảo. Mà vì tâm không còn chạy liên tục để tìm kiếm nữa. Cho nên, theo tinh thần Phật giáo không phải là nghèo khổ hay giàu sang mà là chính niệm - tỉnh giác, là quán thân thọ tâm pháp. Cũng không phải phủ nhận thế giới vật chất. Mà là: dù có hay chưa có, nội tâm vẫn không bị thiếu đói.
Người có chính định vẫn làm việc, vẫn sống, vẫn cống hiến, vẫn xây dựng cuộc đời. Nhưng họ không còn đặt toàn bộ hạnh phúc vào những thứ bên ngoài. Đó là tự do.
Điều đẹp nhất là hạnh phúc không ở đâu xa, nó có thể có mặt ngay bây giờ, ở đây, nếu ta biết chú Tâm. Chú tâm vào hơi thở. Chú tâm vào bước chân. Chú tâm vào cảm giác trên thân. Chú tâm vào chính giây phút hiện tại ở đây.
Thiền thật ra rất đơn giản. Thiền là chú tâm liên tục. Và khi chú tâm đủ sâu, tâm sẽ lắng. Định sẽ sinh. Tuệ sẽ mở. Rồi một ngày, ta chợt hiểu: “À… thì ra hạnh phúc không phải là có thêm. Mà là bớt chạy tìm”. Đó có lẽ cũng là lúc bắt đầu thật sự có cuộc sống mới, quay vào bên trong, hạnh phúc từ bên trong, một thứ hạnh phúc không cần bất cứ điều kiện gì.
Tác giả: Tiến sĩ Nguyễn Mạnh Hùng - Công ty Sách Thái Hà






Bình luận (0)