
Bài viết được gắn thẻ # Phật học ứng dụng
-
Buông xả và hòa giải xã hội qua thực hành Tết
Hòa giải trong Tết không diễn ra bằng những tuyên bố mang tính hình thức hay các cơ chế can thiệp cứng, mà thấm sâu và lan tỏa qua những hành vi đời thường: thăm hỏi, chúc Tết, chủ động gặp gỡ, hàn gắn các mối quan hệ từng rạn nứt.
-
Tết cổ truyền của người Việt như một không gian Phật học ứng dụng
Tết cổ truyền không chỉ là một sinh hoạt văn hóa – tín ngưỡng, mà còn là một nguồn lực văn hóa chiến lược, góp phần phòng ngừa xung đột từ gốc rễ, nuôi dưỡng tinh thần đoàn kết và tăng cường khả năng tự điều chỉnh của xã hội.
-
Tết trong xã hội số: Chính niệm đời sống trong việc giữ gìn căn cước văn hóa Việt
Giữ Tết bằng chính niệm cũng chính là giữ căn cước Việt từ bên trong: không khép mình trước hiện đại mà chủ động chuyển hóa truyền thống thành năng lực sống, năng lực thích ứng và năng lực phát triển bền vững trong kỷ nguyên mới.
-
Tam học Phật giáo và tham vấn tâm lý hiện sinh
Việc tiếp tục nghiên cứu và phát triển mô hình này không chỉ có ý nghĩa học thuật, mà còn góp phần xây dựng một hướng tham vấn tâm lý mang bản sắc Phật giáo Việt Nam, đáp ứng nhu cầu tinh thần của con người trong xã hội hiện đại.
-
Bài đố vui "dê – cáo – cỏ – bác nông dân qua sông" và góc nhìn trung đạo
Trong quản trị xã hội, các nhóm lợi ích, tầng lớp xã hội hay khuynh hướng tư tưởng khác nhau tương tự như dê, cáo và cỏ. Xung đột không thể tránh khỏi nếu thiếu vai trò điều phối của thể chế, đạo đức công vụ và trí tuệ lãnh đạo.
-
Đạo đức là “gốc” - Nghiệp là “nhân”: Trách nhiệm con người trong kiến tạo thế giới
Nếu Phật giáo nói “nghiệp hôm nay chính là quả ngày mai”, thì chính trị học gọi đó là trách nhiệm liên thế hệ. Cả hai nhắc nhở: sự thịnh vượng hay suy tàn của một quốc gia, thậm chí cả hành tinh, phụ thuộc vào “nhân” mà chúng ta gieo trồng hôm nay.
-
Tử tế – Đạo lý xoay chuyển thế giới
Nếu mỗi người gieo một hạt tử tế, nhân loại sẽ gặt một cánh đồng hòa bình. Nếu mỗi quốc gia kiến tạo chính sách tử tế, thế giới sẽ tìm thấy một tương lai bền vững.
-
Tình yêu dân tộc - minh triết Việt cho kỷ nguyên mới
“Yêu dân tộc là một lời nguyện dài lâu: sống sao cho đất nước được bình yên vì có mình.”
-
Tái sinh - tiến hóa như một hành trình tỉnh thức
Sự trưởng thành đích thực không đo bằng những điều ta đạt được, mà bằng mức độ ta có thể nhìn đời bằng con mắt mới, không còn bị che phủ bởi thành kiến, sợ hãi hay hình bóng của quá khứ.
-
Người phụ nữ gieo niềm tin từ lớp học 0 đồng
Giữa thời đại mà nhiều người chọn “an nhàn” làm mục tiêu sống, Thạc sĩ Võ Hồng Tâm lại chọn bước vào con đường gập ghềnh của phụng sự – một con đường không có ánh đèn danh vọng, không có lợi nhuận, chỉ có niềm tin và lòng thiện nguyện.
-
Tình yêu Gia đình – Hiếu, Ái và nôi đạo lý Việt
Tình yêu gia đình hôm nay phải trở thành sức mạnh kết nối – từ làng xã đến quốc gia, từ đồng bào trong nước đến kiều bào xa xứ – để kiến tạo một xã hội nhân ái, hội nhập và phát triển bền vững.
-
Câu chuyện gia đình: "Khổ bản thân bởi bản tính đố kỵ"
Khổ đau không từ ai khác mang đến, mà từ chính tâm ta mà ra. Chuyển hóa tâm – tức thì khổ đau cũng chuyển hóa.
-
Ba trụ cột cấu thành mô hình “Hội nhập tỉnh thức”
Nếu phải chọn một điều để mang theo ra thế giới, thì đó không phải là vũ khí, không phải là bản quyền, mà là đạo lý dẫn đường – một ngọn đèn nội tâm có thể soi rọi cả hành trình dân tộc trong cơn gió lớn toàn cầu.
-
Chuyển hóa nhận thức – Chuyển đổi số
Chuyển đổi số chỉ thành công khi chuyển hóa nội tâm đi trước. Một quốc gia chỉ thật sự đổi mới bền vững nếu nền đạo lý đi trước tốc độ, trí tuệ dẫn đường công nghệ, và tâm linh soi chiếu thể chế.
-
Tứ nhiếp pháp với chính quyền địa phương hai cấp
Một bộ máy tinh gọn là điều kiện cần thiết và cấp bách; một bộ máy có đạo lý mềm là điều kiện đủ. Tứ nhiếp pháp không phải phụ trợ, mà là hệ điều hành mềm giúp chuyển lời hứa cải cách thành trải nghiệm hằng ngày của Nhân dân.
-
Nhân quả và bản giao hưởng bí mật của thế kỷ XXI
Hạnh phúc cá nhân không phụ thuộc vào hoàn cảnh, mà gắn chặt với đạo đức và sự tự chủ tâm linh. Đây cũng là lý do trong đời sống hiện đại, ngày càng nhiều người quay về với thiền, lối sống giản dị – như một cách gieo lại nhân lành cho chính mình.
-
Con đường Bồ tát hạnh giữa cuộc đời
Bồ tát hạnh không chỉ chính là lý tưởng tôn giáo hay đạo đức cá nhân, mà có thể trở thành nền triết lý vận hành đất nước: định hướng hành vi của cá nhân, dẫn dắt chính sách của nhà nước, và định hình bản sắc Việt Nam trên trường quốc tế.
-
Tuệ quyền pháp trị
Tuệ quyền – không phải là một hệ thống thay thế pháp quyền, mà là nội lực khai sáng, truyền đạo lý vào trong thể chế. Nếu pháp quyền bảo đảm “cái đúng” trong tổ chức xã hội, thì tuệ quyền bảo đảm “cái thiện” và “cái minh” trong vận hành xã hội.
-
Tam độc thời AI: Khi vô minh được thuật toán hóa
Theo Phật giáo Nguyên thủy, Tham (rāga/lobha), Sân (dosa/vyāpāda) và Si (moha/avijjā) là ba “gốc rễ bất thiện” (akusala-mūla), chi phối toàn bộ hoạt động thân – khẩu – ý của con người.
-
Xả: Trí tuệ buông và sức mạnh giữ
Người có XẢ thì làm mà không cần ghi công, giúp mà không mong đền đáp, đau mà không oán giận.




