
Bài viết được gắn thẻ #tuổi thọ
-
Đời tôi là tất thảy sự dịu dàng của mẹ
Tuổi thơ của tôi là những câu chuyện cổ tích mẹ đọc cho tôi nghe mà không biết chính mẹ là cổ tích giữa đời thường.
-
Nhớ sao mùi khói đốt đồng
Với tôi, quê nhà có làn khói đốt đồng trong buổi chiều chiều. Làn khói nhắc tôi luôn nhớ đến và biết ơn những giọt mồ hôi của cha mẹ và tình làng nghĩa xóm dạy tôi biết thương nhau hơn trong những vụ mùa chẳng trọn vẹn.
-
Những yêu thương còn ở lại
Tôi cũng hạnh phúc khi ở cạnh ông, khi đêm không ngủ được có một bàn tay nhè nhẹ vỗ vào lưng tôi, sự dịu dàng ông mang lại hệt như khi bà vẫn còn ở cạnh.
-
Nhớ vị ngô nướng tuổi thơ
Một chiều đông, tôi bắt gặp quán ngô nướng ven đường. Mùi thơm lan tỏa khắp phố lạnh giá. Tôi dừng xe, mua một bắp, nhưng không ăn, chỉ lặng nhìn làn khói trắng, thấy cả khoảng trời ký ức ùa về.
-
Mỹ vị nhân gian và bữa cơm chay mẹ nấu
Trong khoảnh khắc ấy, tôi thấm thía rằng: mỹ vị nhân gian rồi cũng phai tàn, chỉ có tình mẹ là hương vị chẳng đổi thay, lặng lẽ ở lại trong tôi như một bài kinh vô tự.
-
Bếp lửa mùa Đông
Bếp lửa mùa đông không chỉ sưởi ấm một thời thơ ấu, mà còn nâng đỡ tôi trên hành trình làm người, để mỗi khi tâm hồn chông chênh, tôi vẫn biết mình có một nơi bình yên để sưởi ấm, nương tựa và quay về.
-
Rong chơi huyền nhiệm
Khi nhận ra được điều ấy, nếu lỡ vô thường có vẫy gọi. Xin niệm ơn tổ tiên cội nguồn, nguyện gửi lại tấm thân này trọn vẹn cho đất, cho nước, cho gió, cho lửa. bằng tất cả tấm lòng biết ơn sâu nặng.
-
Sau này con lớn…
Có học mới thoát sống mòn. Có chữ chẳng sợ ngậm ngùi cười chê. Không nạnh tị, chẳng chấp nê. Bạn bè học giỏi thì con nên mừng. Việc học chớ có dở chừng. Phải có con chữ, luyện tôi thành người.
-
Ngày xửa ngày xưa
Câu chuyện cổ tích của bà không chỉ đem lại niềm vui, mà còn là ánh sáng soi đường. Bà bảo, làm người phải biết giữ chữ nhân, chữ tín, sống cẩn trọng và từ tốn, đừng nóng vội, bởi vội vàng dễ khiến ta mắc sai lầm.
-
Mùa thị chín gợi nhớ ký ức tuổi thơ
Mùa thị chín, mùa của hồi ức, cũng là mùa nhắc ta học cách sống chậm, sống sâu… để thấy rằng: những điều quý giá nhất thường hiện diện trong những điều tưởng chừng nhỏ bé và bình thường nhất.
-
Chuyến tàu tuổi thơ
Ký ức miền quê giống như một chuyến tàu không bao giờ ngừng chạy trong lòng mỗi người. Khi mỏi mệt giữa cuộc đời, chỉ cần khép mắt lại, nhớ về chốn xưa là đã thấy mình được trở về với những tháng ngày yên ả, bởi chốn bình yên còn mãi ở quê hương.
-
Nhớ những món quê dân dã trong ký ức tuổi thơ
Giờ đây, giữa bao xa cách, những món ăn quê vẫn trở về vẹn nguyên trong tiềm thức, như nhắc nhở ta, theo lời Phật dạy, rằng gốc rễ của hạnh phúc nằm ở sự biết ơn và trân quý những điều bình dị.
-
Hình bóng quê hương trong ký ức tuổi thơ
Biết ơn chính là cánh cửa đầu tiên mở ra con đường tỉnh thức.
-
Ký ức tuổi thơ bên giếng làng thân thương
Và có lẽ, điều ấy sẽ còn mãi, như một “giếng tâm” lặng lẽ trong mỗi chúng ta, nơi chốn gợi nhớ, để khi mỏi mệt giữa cuộc đời hiện đại, ta có thể lắng lại, soi mình, mà thấm đượm một làn nước mát từ quê hương, từ quá khứ...
-
Gia đình là điểm tựa
Có hiểu, mới thương; có thương, mới biết trân quý những điều tưởng chừng bình dị nhất. Giữa cuộc đời nhiều biến động, gia đình và Ba vẫn là chốn về yên lành, là điểm tựa âm thầm nhưng vững chắc nhất cho mỗi bước chân con.
-
Trải nghiệm hè lý thú nơi làng quê
Một kỳ nghỉ như thế, dù ngắn ngủi, nhưng nếu được sống trọn vẹn, cũng có thể trở thành duyên lành để nuôi dưỡng tâm lành, gieo hạt giống thiện và gợi mở nơi tâm hồn trẻ thơ hạt mầm của trí tuệ và từ bi.
-
Ngọt ngào vị nhãn quê hương
Mỗi quả nhãn ngọt hôm nay là kết tinh của bao công phu, yêu thương và bền bỉ, như những phước báu được gầy dựng từ trước. Vườn nhãn quê hương, vì vậy, không chỉ là ký ức, mà còn là một bản kinh lặng lẽ về lòng biết ơn và những phúc lành đang tiếp nối…
-
Mẹ ơi! Con xin cúi đầu trước một cuộc đời thầm lặng
Và hôm nay con muốn ngồi bên nghe Mẹ kể chuyện xưa, đọc bài kinh chỉ để được thấy nụ cười Mẹ nở và để lòng con biết rằng: cuộc đời này vẫn còn nơi để về, vẫn còn người để thương, đó là hạnh phúc lớn nhất mà con có được giữa nhân gian.
-
Hè về nhớ quạt mo cau
Từ lúc bà nội hay làm những chiếc quạt mo cau như thế, gia đình tôi cũng tiết kiệm được một khoản tiền không nhỏ cho việc mua quạt giấy, quạt nan ở chợ.
-
Thả diều để bay lên, chứ đừng gây hiểm nguy
Giữ cho cánh diều được bay cao, nhẹ nhàng mà an toàn – cũng chính là giữ cho đời sống được bình an giữa bao nhiêu giông gió.




