
Bài viết được gắn thẻ #vô thường
-
Năm ngón tay và ngũ uẩn của lời xá chào cung kính
Giữ gìn điệu xá không chỉ là giữ một thói quen, mà là giữ gìn cốt cách, giữ gìn một thái độ sống an nhiên và trí tuệ của dân tộc Khmer. Để mỗi khi hai bàn tay chạm vào nhau, ta lại thấy tâm hồn mình nở hoa...
-
Những cuộc chiến đau thương: Trả đũa hay “trải nghiệp”?
Có lẽ, câu hỏi quan trọng nhất mà Phật học đặt ra cho các xung đột đương đại không phải là ai đúng, ai sai, mà là: Liệu nhân loại có đủ tỉnh thức để dừng lại, trước khi “trả đũa” trở thành một tập quán nghiệp không còn lối thoát?
-
Để lửa thiện nguyện luôn rực sáng
Đời là vô thường, nhưng tâm lành có đường đi. Khi ta biết giữ tâm sáng và nguyện bền, lửa thiện nguyện sẽ luôn rực sáng, soi đường cho chính mình và cho tất cả.
-
Về đâu hỡi “cánh chim trời”…?
Vụ “Về đây bốn cánh chim trời” bị hủy phút chót không chỉ là một sự kiện văn hóa gây bức xúc công chúng. Qua lăng kính Phật học, đó là tấm gương phản chiếu vô thường, nhân quả và trách nhiệm đạo đức trong đời sống xã hội.
-
Sống như những đóa hoa
Sống như những đóa hoa là sống theo tinh thần Phật giáo giữa đời thường: thuận theo nhân duyên, giữ tâm thanh thản, lan tỏa điều thiện lành và chấp nhận vô thường bằng sự an nhiên.
-
Tỉnh thức trong vô thường
Khi thân yếu, ta được mời gọi sống chậm lại, không phải để thu mình, mà để đi sâu hơn vào chất lượng của từng hành động, từng ý nghĩ. Chậm để thấy rõ, chậm để thương nhiều hơn, chậm để không đánh mất mình trong guồng quay vô minh.
-
Chiếc cốc sứt và một nếp nghĩ
Chỉ khi đào sâu đến tận gốc rễ của tình thương, ta mới thấy rõ: có những điều không thể phán đoán bằng lý trí, mà chỉ có thể thấm bằng tim.
-
Cảnh tỉnh vô thường qua Đệ nhất Giác ngộ Kinh Bát Đại Nhân Giác
Cảnh tỉnh vô thường không nhằm phủ nhận giá trị của thế gian, mà giúp con người sống tỉnh thức, sâu sắc và có trách nhiệm hơn trước một thế giới mong manh và khó nắm giữ.
-
Mẹ ra đi nhẹ nhàng như một cánh hoa rơi
Mẹ tôi đã trọn vẹn với tình thương, vậy nên mẹ đi. Và chúng tôi, những người ở lại, tiếp tục sống trọn vẹn với tình thương, như mẹ tôi đã làm.
-
Cư sĩ Hà Hồng Nghị người sáng lập Buddhistdoor Global về cõi Phật
Cư sĩ Hà Hồng Nghị sống một cuộc đời vô cùng giản dị, nhưng lại hào phóng với lý tưởng Bồ tát đạo, tinh thần vô ngã vị tha và luôn giúp đỡ người khác.
-
Lặng lẽ lễ tang Thương Tín: Quán chiếu Phật học và ký ức nghệ thuật
Hãy để ký ức nghệ thuật sống động bằng hành động chăm sóc, lưu giữ và tiếp nối. Đây là cách hay nhất để tôn vinh một đời người đã cống hiến cho nghệ thuật.
-
Tính vô ngã của vạn pháp
Những yếu tố này không chỉ là học thuyết triết học, mà là pháp hành đưa đến sự đoạn trừ chấp ngã và đạt đến sự giải thoát. Nhận thức Vô ngã chính là cánh cửa mở ra Tuệ giác và Niết bàn.
-
Rong chơi huyền nhiệm
Khi nhận ra được điều ấy, nếu lỡ vô thường có vẫy gọi. Xin niệm ơn tổ tiên cội nguồn, nguyện gửi lại tấm thân này trọn vẹn cho đất, cho nước, cho gió, cho lửa. bằng tất cả tấm lòng biết ơn sâu nặng.
-
Khám phá Vô ngã qua sáu giáo lý cốt lõi
Giáo lý Ngũ Uẩn mô tả con người là sự kết hợp của năm nhóm yếu tố vật chất và tâm lý luôn thay đổi: Sắc (cơ thể vật lý), Thọ (cảm giác), Tưởng (tri giác), Hành (ý chí, tâm sở), và Thức (nhận biết).
-
Bên đời hiu quạnh có thấy quạnh hiu?
Bên đời hiu quạnh có thấy quạnh hiu?”. Câu hỏi ấy vẫn lặng lẽ vang vọng trong nhiều thế hệ người nghe nhạc Trịnh. Đó không đòi hỏi câu trả lời, mà là lời mời bước vào thiền quán.
-
Nhận ra vẻ đẹp trong phút giây hiện tại
Sự khác biệt ấy thật tinh tế, khó diễn tả thành lời: mùa Hè là niềm hân hoan của khởi đầu, còn mùa Đông là niềm an ủi của kết thúc.
-
Sau này con lớn…
Có học mới thoát sống mòn. Có chữ chẳng sợ ngậm ngùi cười chê. Không nạnh tị, chẳng chấp nê. Bạn bè học giỏi thì con nên mừng. Việc học chớ có dở chừng. Phải có con chữ, luyện tôi thành người.
-
Trương Ngọc Ánh: Ranh giới mong manh giữa “ánh sáng và bóng tối”
Ta không nên phán xét hay kết án ai, vì nghiệp của mỗi người có nguyên nhân sâu xa từ nhiều duyên sinh. Nhưng ta có thể học được rằng: mọi thành công bên ngoài đều cần có gốc rễ bên trong và gốc rễ ấy chính là đạo đức, lòng chân thật và sự tỉnh thức
-
Tái sinh - tiến hóa như một hành trình tỉnh thức
Sự trưởng thành đích thực không đo bằng những điều ta đạt được, mà bằng mức độ ta có thể nhìn đời bằng con mắt mới, không còn bị che phủ bởi thành kiến, sợ hãi hay hình bóng của quá khứ.
-
Đời trăng
Cuộc cờ sinh tử mất còn. Vẫn trăng xưa chiếu sáng tròn hôm nay. Đời trăng muôn thuở đẹp thay! Đời người một thoáng… Ô hay, vô thường!




