Lá nương mùa rũ rượi
Theo vết đổ thời gian
Nơi cuối con dốc hồi sinh
Tất cả đều hữu hạn
Sắc - không nào thật có
Trên tấm áo “vô thường”
Là chiếc bóng “vô minh”.
Tác giả: Kim Thị Thu - Trường Tiểu học Kim Hòa B

Âm nhạc và Phật pháp không gặp nhau ở hệ thống khái niệm hay những tầng triết lý cao siêu, chúng gặp nhau ở khả năng chạm vào nỗi đau mà con người đang mang, và không quay lưng trước nỗi đau ấy.
Thuyền về qua bến sông trăng/Khẽ ngang chùa cũ, ngỡ rằng chốn thiêng/Bóng người tĩnh lặng an nhiên/Trầm hương quyện gió bên triền núi xưa!...
Sau khi hoàn thành các mục tiêu ban đầu, VNPF đã tự giải thể vào năm 2018, và bộ sưu tập văn bản số hóa của nó đã chính thức được Thư viện Đại học Columbia tiếp nhận vào năm 2021.
Thiền ca không còn bị giới hạn trong không gian lễ nghi hay sinh hoạt tôn giáo, mà có thể hiện diện trong đời sống thường nhật, len vào những khoảnh khắc nghe nhạc, thư giãn, thậm chí là vô tình tiếp nhận.
Với di sản tinh thần chung, Ấn Độ và Việt Nam hoàn toàn có thể cùng nhau xây dựng một mô hình hợp tác văn hóa – tôn giáo kiểu mẫu, đóng góp cho hòa bình, hữu nghị và phát triển bền vững ở khu vực cũng như trên thế giới.
Không thuyết giảng giáo lý, không gọi tên Phật pháp, nhưng từng câu hát đều thấm tinh thần tỉnh thức: nhận ra khổ đau, buông bỏ bản ngã, tìm chốn an trú và mở lòng yêu thương.
Bình luận (0)