Biên kiến là thuật ngữ Phật học chỉ quan điểm sai lầm, phiến diện khi bám víu vào một trong hai cực đoan (nhị biên) như thường hằng (vĩnh viễn) hay đoạn (dứt hẳn), "có" hay "không". Biên kiến hiểu đơn giản là "chấp chặt vào một bên", không thấy được tính vô thường và duyên khởi của vạn vật.

Các ví dụ cụ thể: Chấp thường (Thường kiến) cho rằng chết đi vẫn mãi là người, chó mãi là chó, linh hồn bất tử. Chấp đoạn (Đoạn kiến) cho rằng chết là hết, không có kiếp sau, không có nhân quả nên không cần làm việc tốt. Chấp "Có" hoặc "Không": Cố chấp mọi sự vật là thực hữu (thường) hoặc không có gì cả (đoạn).

Ảnh minh họa (st)
Ảnh minh họa (st)