"Mạn" trong Phật giáo là tâm sở kiêu ngạo, tự mãn, tự cao tự đại, là sự kiêu mạn, nâng mình lên, hạ người khác xuống, khinh thường chê bai người khác.

Mạn bao gồm 7 loại sau đây:

(1). Mạn: Không coi trọng người khác
(2). Ngã mạn: Ỷ vào năng lực bản thân, để lấn lướt người khác
(3). Quá mạn: Mình kém người nhưng cho rằng mình bằng người; mình bằng người nhưng cho mình là hơn người
(4). Mạn quá mạn: Người hơn mình nhiều, nhưng chỉ coi họ hơn mình chút ít, và luôn cho rằng không nhiều người giỏi hơn mình
(5). Ty liệt mạn: Mình kém người nhiều, nhưng coi là ít, mình kém nhiều người nhưng cho rằng kém một vài người
(6). Tăng thượng mạn: Với đời thế tục, làm chuyên môn chưa bằng ai, đã cho rằng mình giỏi giang. Với đời tu hành, mới tu chưa bao lâu, đã cho rằng mình chứng Quả
(7) Tà mạn: Người gặp tà đạo, tu theo tà đạo nhưng vẫn tự hào vì điều đó

Ảnh minh họa (st)
Ảnh minh họa (st)