Thọ trong Phật giáo là "cảm thọ" tức là cảm giác, hay cảm xúc nảy sinh khi các căn (mắt, tai, mũi, lưỡi, thân, ý) tiếp xúc với trần cảnh đối ứng của nó như mắt thấy sắc, tai nghe thanh, mũi ngửi hương, lưỡi nếm vị, thân xúc chạm, ý xúc pháp.
Mọi cảm giác như chạm vào vật biết nóng, lạnh. Ăn một món thấy ngon, dở. Nhìn một thứ thấy đẹp, xấu. Nghe điều gì đó, tưởng nhớ điều gì đó, tâm nảy sinh vui mừng hay bực bội, hoặc bình thường,... tất cả đều là cảm thọ, gọi ngắn là thọ.
Thọ bao gồm 3 trạng thái chính: cảm giác dễ chịu (lạc thọ), không dễ chịu (khổ thọ), và trung tính (bất khổ bất lạc thọ).





