Tiếng "OM" là một dạng ký tự biểu tượng, không đơn thuần là chữ viết hay từ có nghĩa thông thường. 

Đối với người dân Ấn Độ cổ đại cụ thể là người Ấn Aryan với sự lưu truyền kinh Vệ đà của mình, tiếng OM hay AUM được quan niệm là loại âm thanh thiêng liêng, khởi nguồn của mọi thứ, của sự sống vũ trụ. Để dễ hình dung, thì chúng ta có thể coi chữ OM tương đương thuyết vụ nổ Big Bang của 1 trường phái khoa học hiện đại. 

Đối với hệ thống triết học Upanishad, tiếng OM được dịch là “Tất cả”. Trong kinh Mandukya Upanishad, tiếng OM được định nghĩa là bao gồm cả quá khứ, hiện tại, tương lai.

Kinh Katha Upanishad viết: “Tiếng OM thiêng liêng đó chính là Brahman là tối cao”

Trong các Upanishad, âm OM được coi là biểu tượng thiêng liêng và mạnh mẽ nhất, tượng trưng cho toàn bộ vũ trụ và là âm thanh nguyên thủy đại diện cho Brahman - thực tại tối thượng và bất biến trong triết học Ấn Độ giáo. Bên cạnh bộ Mandukya Upanishad, thì bộ Chandogya Upanishad, và Taittiriya Upanishad cũng đề cập đến việc tụng niệm âm OM như một con đường dẫn đến sự hòa nhập với Brahman.

Đặc biệt tập trung vào âm OM vượt qua ba trạng thái của ý thức: Thức, mơ, và ngủ sâu, đến trạng thái thứ tư là Turiya, gắn liền với Brahman.

Chandogya Upanishad nhấn mạnh rằng việc tụng âm OM là phương tiện giúp kết nối với Brahman, đồng thời khai sáng tâm trí và linh hồn để nhận thức được bản chất thật của thực tại.

Taittiriya Upanishad cũng nói rằng OM là biểu tượng cho Brahman và là công cụ thiền định dẫn dắt tâm trí đến sự nhận thức về Brahman.

Mời bạn đọc tìm hiểu kỹ hơn khía niệm này ở bài viết: "Có hay không sự giao thoa Phật giáo Bắc truyền với giáo lý Upanishad Vệ đà"

Ảnh minh họa thiết kế bởi AI - Tạp chí Nghiên cứu Phật học
Ảnh minh họa thiết kế bởi AI - Tạp chí Nghiên cứu Phật học